Thứ Hai, 22 tháng 4, 2013

Ngày mai rồi mình cũng già


RỒI CŨNG GIÀ

Nhạc Vũ Thành An.


Do tác giả trình bày


Ngày mai rồi mình cũng già, không thể nào níu lại nữa.
Ngày xưa như mới hôm qua, một cánh hoa trong cơn phong ba.
Thời gian tựa cánh chim bay, tiếng cầu kinh đời đời vẫn vậy.
Từ nghìn trùng ta gặp nhau đây, rồi thiên thu mãi mãi xum vầy.

Ngày mai rồi mình cũng già, thân thể này sẽ tàn úa.
Được thua thì cũng thế thôi, một tiếng yêu xin trao cho nhau.
Còn dăm ngày nữa vui chơi, hãy nhìn xem vẻ đẹp cõi đời,
được làm người ôi diệu kỳ thay, tạ ƠN TRÊN cho sống chốn này.

Ngày mai rồi mình cũng già, nhưng đời người không thể hết,
hồn ta là đốm tinh hoa về viễn phương bay xa.. bay xa..

Kính tặng các cụ lục tuần!


HÌNH ẢNH CHUYẾN TÂY DU LỚP GIUSE 67 16-17.02.2011

Thứ Tư, 13 tháng 3, 2013

Nhớ ngày nào....

Nhân dịp Lễ Thánh Giuse 19/3 sắp tới mời anh em xem lại một vài clip anh em họp vui tại nhà Văn Bá có cả anh chị Bình + Ánh ở Mỹ về chơi. Thế mà đã hai năm rồi. Có mỗi bài hát "Lạy Thánh Giuse quan thầy riêng lớp con.." mà chẳng còn ai thuộc nữa! Than ôi trí nhớ của các cụ già...

 

Chủ Nhật, 10 tháng 3, 2013

Tin Buồn thân mẫu anh Bớt

New Page 1


Tin Buồn

Gia đình Bớt xin trân trọng báo tin cho quý cha, quý anh em lớp GiuSe 67

Thân mẫu Anna của chúng tôi đã được Chúa gọi về lúc 20h20 ngày 10/03/2013,
hưởng thọ 82 tuổi.Thánh lễ an táng vào lúc 5h ngày 13/03/2013
tại giáo xứ Thống Nhất, xã Phú Cường- Định Quán- Đồng Nai.

Xin quý Cha và quý anh em giúp lời cầu nguyện
cho bà Anna được sớm về hưởng nhan thánh Chúa.

Kính Báo
-->

Thứ Tư, 6 tháng 3, 2013

Chùm thơ Kobe


Chùm thơ Kobe


Kobe Huyên
Teresa 62

Tình Đời
Gục đầu xuống ghế hỏi đời:
Sáu mươi hai tuổi còn cười vu vơ?
Cả đời đầy ắp âu lo,
Hôm nay được quởn ngồi mơ tưởng ... đời.

Cuộc đời được mấy nụ cười,
Năm năm tháng tháng như trời lắm mây.
Mây bay qua lại mây bay,
Tình tôi xuống phố, ô hay, mưa rào.

Hết đời là hết xôn xao,
Tình tôi thơ thẩn đồi cao dốc dài,
Ai còn đứng lặng bên đồi,
Cho tôi hỏi nhỏ tình tôi đã về?

Bằng Lăng ơi
Bằng lăng tím ngợp bên đường,
Đôi ta lối ấy, vẫn thường gọi nhau,
Bằng lăng thấp thoáng ngõ sau.
Từ anh xa vắng, em đâu mất rồi.

Nhớ em lúc đứng lúc ngồi,
Nhớ em, lại nhớ đến nồi khoai lang,
Nấu xong, thời nhắn anh sang,
Củ hà em bỏ, củ ngon em mời,

Nhớ em bổi hổi  bồi hồi,
Bằng Lăng ơi hỡi, thương đời Bằng Lăng!

Sancta Silentia
ĐGH đã rút vào thinh lặng.
Anh em mình đang tĩnh tâm.
Tôi bước đi âm thầm,
Sợ làm tan vỡ sự yên lặnh thánh.

Bốn mươi ngày trong rừng vắng.
Bốn mươi chín ngày dưới cội bồ đề,
Các ngài có khác gì ta đâu.
Cứ để yên như vậy.

Tôi không dám khuấy động.
Mà cứ để mặc yên.
Cứ lặng yên.
Vì đây là sự yên lặng thánh.

Nếu có nói thì như mẹ Têrêsa từng lên tiếng:
Mẹ chỉ ồn ào, có giúp được ai đâu.
Chỉ nhờ vào những người bạn nghèo,
Mà bản thân mẹ được hoàn thiện.

Sự yên lặng thánh.
Đó mới là sự bình an.
Rút lui ... là khởi sự
của Bình An!
Kobe Huyên